Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ về bà của em tuyệt hay

Trần Thu Hường / January 30, 2019

Cảm nghĩ về bà của em

Bài làm

Chắc chắn rằng bạn sẽ thật may mắn khi có bà đúng không nào? Cuộc sống có biết bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu vất vả và mỗi người chúng ta luôn luôn cần có một mái ấm gia đình thật hạnh phúc. Nơi đó có bố mẹ và có cả ông bà. Trong gia đình em thì em yêu quý nhất chính là bà của tôi.

Bà chính là người đã sinh ra mẹ của tôi, bà cũng là người dường như cho tôi một phần của cuộc sống. Tôi thực sự yêu quý bà vì bà là người luôn đứng về phía tôi, yêu thương và che chở cho tôi. Trong cuộc sống cho dù tôi có bất cứ lỗi lầm nào, có sai điều gì đi nữa thì đứng trước mặt người khác bà luôn bênh vực tôi không phải là bà không phân định đúng sai mà bà nói rằng cho dù tôi có đúng hay sai thì trước hết bà vẫn phải bênh tôi đã vì tôi là cháu của bà còn những việc tôi làm sai về nhà bà sẽ mắng và chỉ ra những điều sai trái lại sau. Thật đúng như lời bà nói, bà luôn bênh tôi nhưng lại chẳng dung túng một chút nào. Hơn thế nữa thì bà luôn cho tôi biết đâu là đúng đâu là sai dạy tôi cách sống và cách ứng xử sao cho tốt. Có thể nói rằng trong những ngày tháng bên cạnh bà là những ngày làm nũng đòi bà mua cho tôi bằng được cây kẹo mà mình thích. Tôi cũng còn nhớ như in có những lúc bị bắt nạt luôn có bà che chở và bảo vệ, là hôm bà nhờ nhổ tóc sâu sẽ được cho bánh, kẹo để làm thù lao. Quên làm sao được khi đến những ngày lễ tết, rằm trung thu tôi lại chạy đến nhà ngoại vì tôi biết ngoại sẽ lại cho tôi ăn những món thật ngon và lạ mà mẹ chưa bao giờ nấu. Ôi! Thật thích biết bao nhiêu khi bà nấu ăn rất ngon tôi chắc chắn điều. Tất cả nhưng đối với tôi món ngoại nấu sẽ là món ăn ngon nhất trên đời vì ngoại chẳng nấu bằng những hương liệu hay nấu bằng những gia vị bình thường mà ngoại nấu bằng tình yêu thương. Bà tôi đã nấu bằng niềm vui và hạnh phúc khi những đứa cháu cứ quấn lấy xin bà để nấu cho một bữa ăn. Ngoại tôi sống một mình mặc dù nhà tôi đã xin ngoại lên sống cùng với gia đình tôi nhưng ngoại nhất quyết không đi vì ngoại thích sống ở quê và không muốn làm phiền đến ai cả. Cho nên thỉnh thoảng ngoại mới lên ở với nhà tôi ít bữa rồi về.

Loading...

Thực sự khi được ở bên ngoại, ngoại như chẳng muốn xa tôi như muốn tôi chỉ được ở bên ngoại thôi vậy và tất cả những điều đó tôi điều nhận ra. Tôi đã nhận ra bà đang cô đơn, nhận ra bà sợ ở một mình, sợ cái vắng vẻ và yên ắng khi về nhà. Ngoại đã lớn tuổi rồi, nhìn tóc cũng bạc trắng cả, khuôn miệng thì móm mém nhưng ngoại vẫn rất khỏe và luôn luôn tươi cười. Những công việc hàng ngày bà hoàn toàn tự mình làm được mà không cần nhờ đến sự giúp đỡ của ai cả. Thế nhưng em thương ngoại vào những hôm thời tiết mưa thì bệnh khớp của bà lại tái phát, bà đau hết xương và tôi thấy thương bà vô cùng. Nhìn các khớp của ngoại còn bị xưng phù nhưng ngoại vẫn chịu đựng, rồi có khi chẳng kêu ai mà tự mình mua thuốc tự mình lo âm thầm và lặng lẽ chẳng cho con cháu biết. Bố mẹ tôi cũng lo lắng cho bà lắm, bà lúc nào cũng sợ ảnh hưởng đến người khác, chỉ nghĩ cho người khác mà đôi khi vô tâm với chính mình. Tôi thương ngoại vô cùng và cho đến giờ này tôi vẫn còn rất nhiều điều muốn nói với ngoại nhưng sao mỗi lần gặp tôi dường như cũng chẳng nói được gì, phải chăng con người ta nói với nhau những lời tổn thương thì dễ mà khi đưa những lời nói yêu thương lại khó nói đến thế.

Tôi thương bà tôi lắm! Tôi chỉ mong bà thật mạnh khỏe cùng với con cháu. Tôi sẽ nỗ lực học tập thật tốt để làm bà vui lòng.

Tuệ Tuệ

Đánh giá bài viết