Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ về mẹ của em lớp 7 hay nhất

Trần Thu Hường / January 30, 2019

Cảm nghĩ về mẹ của em lớp 7 hay nhất

Bài làm

Có ai đó đã nói rằng: Cuộc sống quá khó khăn, có quá nhiều thử thác cho nên tạo hoa đã sinh ra mẹ. Mẹ chính là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho mỗi chúng ta và như vậy em luôn luôn nghĩ về mẹ với một tấm lòng biết ơn nhất.

Hình ảnh mẹ của em cũng chính là hình ảnh đẹp nhất, bình dị nhất, ấm áp nhất của em. Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi rồi, thế nhưng vì công việc của mẹ mệt nhọc rồi lại hay lo nghĩ cho chồng, cho con cho nên mẹ có vẻ già hơn trước tuổi. Gánh nặng cuộc đời mẹ như cứ ngày càng đè nén khi con cứ lớn dần lên. Việc của mẹ cũng rất vất vả – mẹ em làm ruộng, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Lặng nhìn dáng người mẹ mà em yêu mẹ biết bao nhiêu. Mẹ của em có dáng người dong dỏng cao, rồi với nước da ngăm đen đã bị rám nắng. Nhìn mái tóc của mẹ dài ngang lưng lúc này đây cũng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói như cũng đã để đem lại cho em một cuộc sống ấm no cho cả gia đình. Bố em làm xa nhà nên tất cả việc trong nhà một mình mẹ em lo tươm tất.

Nhìn mẹ cứ mỗi khi làm việc mẹ cũng hay thường búi mái tóc lên và trông thật gọn gàng. Ôi! Sao em thấy mẹ em đẹp biết bao nhiêu. Nhất là khi đi làm việc nhìn mẹ em that khỏe khoắn của một người lao động. Nhìn vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư. Thế rồi năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ điều này càng khiến cho em tái tê và thương mẹ nhiều hơn. Em biết được rằng cho dù mẹ có già đi, những vết nhăn cứ hằn trên mặt thì chắc chắn rằng thời gian cũng không thể nào xóa nhòa đi được nét đẹp dịu hiền, sự phúc hậu của mẹ được toát ra từ đôi mắt biết cười, hiền lành của mẹ thân yêu.

Loading...

Em thích nhất chính là đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Qủa không sai chút nào khi người ta thường nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn” cho nên chỉ cần nhìn mẹ là em có thể biết mẹ vui hay buồn. Những ngày bố xa nhà, em bị ốm mẹ cũng là người chăm sóc em vô cùng cẩn thận, nhưng em cảm nhận thấy được sự lo lắng trong đôi mắt của mẹ. Rồi em cũng nhận ra được đôi mắt của cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái hay là những lúc em không nghe lời.

Rồi cầm đôi bàn tay gầy gầy của mẹ em càng thương mẹ hơn. Em biết được rằng chính nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lớn đến chừng này. Thực sự thì chính với bàn tay ấy đã bị bao chai sạn, hằn những vết nứt nẻ. Có biết bao nhiêu vết là bấy nhiêu vất vả gian lao của mẹ. Rồi em thấy cả đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng đã bị nứt nẻ. Em vẫn còn nhớ rằng cứ mỗi khi trời trở lạnh thì mẹ hay đau chân, đau lưng. Em muốn đấm lưng giúp mẹ cho đỡ mỏi mà em thấy thương mẹ vô cùng. Nắn bóp đôi vai gầy của mẹ, nhưng trên vai lại còn bị chai sạn hẳn đi vì gánh gồng vì sương gió. Em tự nhủ rằng mình cảm thấy thật yêu mẹ và tự hứa với bản thân mình học thật tốt để có thể san sẻ những khó khăn những vất vả mà mẹ đã phải chịu bấy lâu nay.

Em yêu mẹ lắm, cứ mỗi khi em làm việc không tốt, mẹ không đánh mắng mà ân cần chỉ cho em những điều em làm sai. Em rất yêu mẹ, mẹ em cũng luôn được lòng từ những người thân và cả hàng xóm. Ai ai cũng yêu quý mẹ.

Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều,…đó là những câu nói em sẽ nói với mẹ.. Em cũng tự hứa với bản thân mình phải luôn luôn học tập thật tốt để làm mẹ vui lòng. Em cũng mong mình trưởng thành để có thể phụ dưỡng cho cha mẹ.

Tuệ Tuệ

Đánh giá bài viết