Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ về thầy cô mà em yêu quý

Trần Thu Hường / January 30, 2019

Cảm nghĩ về thầy cô mà em yêu quý

Bài làm

Chắc hẳn rằng sống trong quãng đời học sinh ai ai cũng coi mái trường chính là ngôi nhà thứ hai của chính mình. Mái trường còn là nơi lưu giữa những dấu ấn vô cùng đáng nhớ trong cuộc đời của mỗi con người. Mái trường cũng còn là nơi mà có những người thầy, người cô – những người chèo lái con thuyền để đưa ta cập bến bến bờ của tri thức. Với em cũng thế, em cũng có bao nhiêu người thầy, người cô giáo ân cần dạy em nhiều bài học thật hay và bổ ích.

Hình ảnh cô Lan là người giáo viên khiến cho em không bao giờ quên được, có thể nhận thấy được với cách giảng bài sâu sắc của cô khiến em ghi nhớ mãi mãi. Làm sao có thể quên được bài học của cô – Cô Lan dạy văn lớp chúng tôi sẽ không chỉ là một tấm gương sáng cho chúng tôi noi theo mà còn là một cô giáo tâm huyết, tận tâm với nghề.

Đêt nói về hình tượng cô giáo ngay từ bé chúng tôi đã được nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là cô giáo với mái tóc đen dài bóng mượt. Người giáo viên trong suy nghĩ của học sinh có một mái tóc được cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp, nước da trắng môi đỏ, luôn mặc áo dài thướt tha và với dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng. Và hình ảnh cô Lan chắc chắn đó là cô giáo bước ra từ giấc mơ từ bé về suy nghĩ về một giáo viên của tôi.

Quên sao được vào ngày đầu ngỡ ngàng bước vào lớp mười, thế rồi chính với buổi đầu tiên gặp gỡ, cô Lan bước vào lớp với cặp kính râm to đen, chúng tôi có chút nhốn nháo và bất ngờ vì cô rất trẻ nữa. Cô là cô giáo chủ nhiệm lớp chúng tôi từ hồi năm lớp 6 và bây giờ chúng tôi đã lên lớp 7. Ngày đầu tiên cô bước vào lớp cô nói một giọng nói ngọt và trầm ấm lắm. Thế rồi cũng chỉ cần nghe giọng nói thôi là tôi đã đoán biết được cô sẽ dạy môn văn. Thực sự khi được nghe những bài giảng của cô em thích lắm, chẳng còn thấy ngao ngán hay buồn ngủ như các bạn nói về việc học môn văn. Trong giờ dạy cô luôn pha hài để cho chúng em đỡ căng thẳng mà lại còn ghi nhớ bài tốt hơn nữa.

Loading...

Cứ mỗi khi nhắc nhớ đến cô Lan thì tôi lại nhớ ngay về một người giáo viên nhiệt huyết, chính với sự ân cần, nhè nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình và thương yêu học sinh cũng khiến cho cô Lan nhận được sự yêu mến của học sinh chúng em. Cô Lan trẻ và cô lại còn rất cá tính, hiện đại. Ở cô, cô luôn luôn có cánh giảng bài đa dạng, sinh động khiến cho cả lớp hào hứng. Cô Lan cũng cứ vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, không sai lệch về đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cá nhân riêng để cô có thể giúp học sinh có thể nhớ về cô mãi.

Được học những tiết văn của cô Lan em thực sự thích thú lắm, mỗi tiết văn của cô lại truyền thêm cho tôi cảm hứng để học bài cho nên từ ngày học cô tôi cảm thấy mình viết văn hay hơn, sâu hơn. Cô Lan đứng trên bục giảng, thổi hồn vào từng câu chữ và giúp cho học sinh nhanh chóng hiểu bài hơn nữa. Cô không những giảng bài lý thuyết không mà cô cũng còn răn dạy học sinh chúng em có rất nhiều bài học trong cuộc sống.

Hình ảnh cô Lan cũng mang dáng dấp của người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình. Cũng không phải phóng đại, nhưng cô là người phụ nữ thật giỏi giang. Ở trường lớp thì cô Lan luôn luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường, đã có rất nhiều năm đạt danh hiệu Giáo viên xuất sắc. Thế rồi chính với lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi của các khối cuối cấp 2 cũng đạt được rất nhiều thành tích cao. Cả lớp chúng em ai ai cũng yêu quý cô.

Dường như tôi đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khi còn là học sinh, khi còn được ngồi trên ghế nhà trường. Và chắc chắn là tôi không thể nào quên những kỉ niệm thời áo trắng bên bạn bè, nhớ những kỷ niệm được học cô Lan – người đã dạy tôi biết bao nhiêu điều hay và lẽ phải.

Tuệ Tuệ

Đánh giá bài viết